Bài học dạy con tính có trách nhiệm

“Con xin lỗi cái bàn đi”

Khi con trai được 2 tuổi. Một ngày nào đó, đầu đụng phải góc bàn, đầu sưng một cục, khóc òa lên.

Hơn 1 phút sau, tôi đi đến chiếc bàn và hỏi:

“Cái bàn à, là ai đụng bàn đau thế? Sao khóc lóc thương tâm thế kia?

Con trai ngừng khóc, nước mắt lưng tròng nhìn tôi. Tôi sờ sờ cái bàn, hỏi con trai rằng:

“Là ai vậy? Là ai đã đụng chiếc bàn?”

“Con, ba ơi, là con đụng!”

“Ồ, là con đụng à, vậy con không mau nghiêng mình với cái bàn, nói tiếng xin lỗi đi!”.

Con trai nuốt nước mắt, cúi mình, nói: “Xin lỗi”.

Từ đó, con trai đã học được tính có trách nhiệm và đảm đương!

~ HẾT ~